Tôi tin rằng con người không thực sự mệt mỏi khi họ bận rộn.
Tôi nghĩ sự kiệt sức sâu sắc đến từ việc liên tục nghĩ về bản thân mà không có thời gian để quên đi chính mình.
Con người trở nên yếu đuối khi họ quá tập trung vào bản thân. Tôi có đang làm tốt không? Tôi đang đi về đâu? Những câu hỏi này rất quan trọng, nhưng nếu bạn đối mặt với chúng liên tục, cuối cùng bạn chỉ quanh quẩn trong chính mình trong khi nghĩ rằng mình đang suy ngẫm.
Đó là lý do tại sao tôi nghĩ chúng ta cần một điều gì đó để đắm chìm vào. Khi bạn đắm chìm, bạn có thể tách rời khỏi bản thân. Cống hiến bản thân cho một điều gì đó không chỉ để cải thiện bản thân, mà còn là hành động để bóc tách lớp ý thức quá bám chặt vào chính mình.
Những người tràn đầy năng lượng ngay cả khi bận rộn không chỉ đơn thuần là khỏe mạnh về thể chất; đó là vì họ có một nơi để quên đi bản thân, tách biệt khỏi công việc và cuộc sống hàng ngày. Những người có khoảng thời gian như vậy không phải gánh chịu toàn bộ sức nặng của cuộc sống thường nhật.
Sự đắm chìm là nhiên liệu để tạm thời xóa bỏ bản thân và sau đó quay trở lại.
Khi bạn đắm chìm vào một điều gì đó, bạn có thể thoát khỏi thực tại, và nhờ khoảng thời gian đó, bạn có thể quay trở lại thực tại một lần nữa. Cuối cùng, tôi nghĩ con người là sinh vật luôn tiếp tục tìm kiếm thứ gì đó để cống hiến, dù thời gian có trôi qua bao lâu.
Một cuộc sống không có điều gì để đắm chìm không chỉ là nhàm chán, mà là một cuộc sống không có nơi nào để trốn thoát khỏi chính mình.
Tôi tin rằng điều làm phong phú cuộc sống hàng ngày là có một thứ mà bạn có thể đắm chìm đến nỗi quên mất bản thân.
Sự đắm chìm không phải là xa xỉ cho những người có thời gian rảnh, mà là nơi ẩn náu cần thiết để sống.
Tôi điều hành một hội viên có tên là "Thinking Gym" dành cho những người chưa học được nhiều.
Nếu bạn tham gia trong tháng này, phí là 500 yên vĩnh viễn.





