
Chỉ cần bước ra ngoài cũng đủ để bắt đầu quá trình phục hồi tinh thần
AI features
- Views
- 6.0M
- Likes
- 6.9K
- Reposts
- 876
- Comments
- 45
- Bookmarks
- 4.8K
TL;DR
Bác sĩ tâm thần Shion Kabasawa giải thích rằng hoạt động ngoài trời là một hình thức phục hồi chức năng giúp kích hoạt serotonin và phá vỡ vòng luẩn quẩn của bệnh trầm cảm.
Reading the TIẾNG VIỆT translation
Ở nhà thì dễ.
Ra ngoài thì mệt.
Đó là lý do bạn muốn hạn chế ra ngoài hết mức có thể.
Khi tinh thần xuống dốc, nhiều người thường cảm thấy như vậy.
Tuy nhiên, trên thực tế, hành động "không ra ngoài" lại có thể là nguyên nhân lớn nhất khiến quá trình hồi phục bị chậm lại.
Kể từ đại dịch COVID-19, thời gian ở lì trong nhà tăng lên, và số người phàn nàn về các vấn đề sức khỏe tinh thần cũng tăng vọt.
Trong bối cảnh đó, tầm quan trọng của "hoạt động ngoài trời" đang được chú ý trở lại.
- Đi bộ
- Công viên
- Đi bộ đường dài
- Cắm trại
- Ngắm hoa anh đào
- Ngồi trên ghế đá và ngắm bầu trời
- Ăn trưa ngoài trời
Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng những "hành động ra ngoài" này mang lại sự thư giãn tinh thần và có tác động tích cực đến sức khỏe tâm lý.
Nói ngắn gọn, con người không thể khỏe mạnh nếu chỉ ở "trong bốn bức tường".
Tại Sao Ngắm Hoa Anh Đào Lại Tốt Cho Sức Khỏe Tinh Thần
Ví dụ, ngắm hoa anh đào (Hanami).
Tại sao chỉ cần nhìn hoa anh đào thôi cũng khiến lòng nhẹ nhõm đến vậy?
Một lý do là vì nó diễn ra "ngoài trời".
- Tắm nắng
- Cảm nhận gió
- Ngắm bầu trời
- Đi bộ
- Tiếp xúc với thiên nhiên
Chỉ làm những điều đó thôi cũng đã giúp não bộ thư giãn.
Hơn nữa, dành thời gian với gia đình, bạn bè hay người yêu sẽ kích thích tiết ra hormone hạnh phúc "oxytocin".
Nói cách khác, ngắm hoa anh đào là một hoạt động đáp ứng đồng thời bốn yếu tố:
- Hoạt động ngoài trời
- Vận động nhẹ nhàng
- Giao tiếp
- Tiếp xúc với thiên nhiên
Đây là một hành vi cực kỳ có lợi cho sức khỏe tinh thần.
"Không Ra Ngoài" Khiến Quá Trình Hồi Phục Bị Đình Trệ
Ngay cả những bệnh nhân tâm thần cũng có xu hướng thu mình trong nhà khi cảm thấy không khỏe.
Tôi thấy tệ quá.
Tôi dễ mệt mỏi.
Tôi không muốn ra ngoài.
Vì vậy, họ nằm trên giường suốt.
Nhưng có một cái bẫy ở đây.
Không ra ngoài.
Không tiếp xúc với ánh nắng.
Không vận động.
Khi đó, serotonin không được kích hoạt.
Đồng hồ sinh học bị rối loạn.
Giấc ngủ trở nên tệ hơn.
Bạn càng trở nên uể oải hơn.
Tóm lại:
Không ra ngoài
↓
Mất thêm năng lượng
↓
Càng muốn ra ngoài ít hơn
Bạn rơi vào vòng luẩn quẩn này.
Đó là lý do tôi nói: "Càng cảm thấy tệ, bạn càng cần đi bộ buổi sáng."
Tất nhiên, sẽ khác nếu bạn đang trong trạng thái trầm cảm nặng và không thể cử động.
Tuy nhiên, với nhiều người, không phải là "họ không vận động vì nó khó khăn", mà là "nó trở nên khó khăn hơn vì họ không vận động".
Ra Ngoài Chính Là Phục Hồi Chức Năng
Khi hồi phục sau bệnh tâm thần, nhiều người nghĩ: "Tôi sẽ ra ngoài khi đã khỏi bệnh."
Nhưng thứ tự đã bị đảo ngược.
Bạn hồi phục bởi vì bạn ra ngoài.
Điều này rất quan trọng.
Đi đến bệnh viện.
Đi đến xưởng phục hồi chức năng.
Đi đến trung tâm ban ngày.
Đi dạo.
Đi đến cửa hàng tiện lợi.
Mỗi hành động này đều là phục hồi chức năng.
Nó có ý nghĩa bởi vì nó khó khăn.
Nó trở thành bài tập bởi vì nó mệt mỏi.
Ví dụ, để tái hòa nhập xã hội, bạn cần:
Thức dậy vào buổi sáng,
Mặc quần áo,
Đi ra ngoài,
Đi làm,
Tương tác với mọi người,
Và hoạt động cho đến tối.
Bạn cần có sức lực và tinh thần như vậy.
Do đó, trừ khi bạn dần dần vượt qua trạng thái mà ngay cả việc đi bệnh viện cũng "khó khăn", thì việc tái hòa nhập xã hội sẽ khó khăn.
Tất nhiên, không được làm quá sức.
Tuy nhiên, nếu bạn tiếp tục "không làm vì nó mệt", bạn sẽ dần dần không thể cử động được nữa.
Hồi Phục Là "Tăng Dần Những Gì Bạn Có Thể Làm"
Hồi phục tinh thần không phải là một ngày đẹp trời bỗng nhiên khỏe lại.
Có thể ở ngoài trời lâu hơn 5 phút so với hôm qua.
Có thể tắm nắng buổi sáng.
Có thể đi bộ đến cửa hàng tiện lợi.
Đó cũng là một sự hồi phục đáng trân trọng.
"Hôm nay tôi đã có thể ra ngoài."
Chỉ riêng điều đó thôi cũng là một bước tiến lớn cho não bộ.
Vì vậy, đừng nghĩ việc ở lì trong nhà là "an toàn".
Hãy ra ngoài dù chỉ một chút.
Hãy tắm mình trong ánh sáng.
Hãy ngắm bầu trời.
Hãy đi bộ.
Sự tích lũy của những điều đó sẽ phục hồi trái tim bạn.
P.S.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối.
Tầm nhìn của Kabasawa: "Ngăn ngừa bệnh tâm thần và tự tử thông qua việc truyền tải thông tin."
Với suy nghĩ này, tôi cập nhật X và YouTube mỗi ngày và tiếp tục viết sách.
Hiện tại, mỗi năm một hoặc hai lần,
tôi đi cắm trại cùng đội thư ký của mình.
Mây đang che phủ núi Phú Sĩ, lúc ẩn lúc hiện,
nhưng thời tiết rất đẹp, và cảm giác thật tuyệt vời.
Dù không phải cắm trại,
thường thì trong các công viên gần nhà cũng có khá nhiều cây xanh.
Ra ngoài,
ngắm bầu trời,
cảm nhận gió,
ngồi ngẩn ngơ.
Chỉ làm vậy thôi
cũng phục hồi trái tim hơn bạn nghĩ rất nhiều.
Nếu bạn thấy bài viết này hữu ích,
hãy đánh dấu trang và theo dõi nhé.


