
Nhận ra cha mẹ độc hại là khi bạn vượt qua sự trưởng thành về cảm xúc của họ
AI features
- Views
- 644K
- Likes
- 1.5K
- Reposts
- 229
- Comments
- 10
- Bookmarks
- 1.2K
TL;DR
Nhận diện kiểu làm cha mẹ độc hại là một dấu hiệu của sự trưởng thành về cảm xúc. Điều này xảy ra khi bạn cuối cùng cũng nhìn nhận cha mẹ mình như những cá nhân chưa trưởng thành thay vì những bậc quyền uy tuyệt đối, từ đó giúp bạn ngừng đổ lỗi cho bản thân và bắt đầu sống cuộc đời của chính mình.
Reading the TIẾNG VIỆT translation
“Cha mẹ tôi thật độc hại.”
Nhận ra điều này không phải là ghét bỏ cha mẹ hay phủ nhận quá khứ.
Tôi tin rằng đó là bước ra ngoài thế giới của cha mẹ một chút.
Khi còn nhỏ, cha mẹ chính là "cả thế giới."
Những gì cha mẹ nói đều đúng.
Tâm trạng của họ quyết định bầu không khí.
Nếu họ ghét chúng ta, chúng ta không thể tồn tại.
Đó là lý do tại sao trẻ con không thể nghi ngờ cha mẹ.
Thay vào đó, chúng nghi ngờ chính mình.
"Có phải lỗi của con không?"
"Con có yếu đuối không?"
"Đáng lẽ con nên làm tốt hơn chứ?"
Bằng cách này, sự tự phủ nhận được hình thành một cách tự nhiên.
Nhưng khi bạn trưởng thành, trải qua nhiều lần khó chịu, nhiều lần đau đớn, và nhiều lần đối diện với chính mình, một khoảnh khắc nào đó sẽ hiện ra.
"Đó không phải là tình yêu."
"Đó là sự kiểm soát."
"Đó là sự đảo ngược vai trò cha mẹ - con cái."
"Người đó trước hết là một con người chưa trưởng thành, sau mới là cha mẹ."
Có thể nhận ra điều này là vô cùng quan trọng.
Bởi vì nó không phải là phủ nhận cha mẹ, mà là giành lại cảm nhận của chính bạn.
Cha Mẹ Là "Cả Thế Giới"
Đối với một đứa trẻ, cha mẹ không chỉ đơn thuần là một con người khác.
Cha mẹ chính là cả thế giới.
Nếu cha mẹ mỉm cười, thế giới có vẻ an toàn.
Nếu cha mẹ thay đổi tâm trạng, thế giới trở nên nguy hiểm.
Nếu cha mẹ chấp thuận, bạn cảm thấy mình được phép tồn tại.
Nếu cha mẹ từ chối bạn, bạn cảm thấy như sự tồn tại của mình là sai lầm.
Đó là mức độ mà một đứa trẻ sống trong thế giới của cha mẹ.
Vì vậy, một đứa trẻ không thể nghĩ rằng cha mẹ mình kỳ lạ.
Ngay cả khi lời nói của cha mẹ thực sự rất tệ,
Ngay cả khi thái độ của cha mẹ thực sự lạnh nhạt,
Ngay cả khi cha mẹ thực sự phụ thuộc vào con cái,
Ngay cả khi cha mẹ thực sự đang đè nén cảm xúc của con cái,
Đứa trẻ không thể coi đó là "vấn đề của cha mẹ."
Bởi vì nghi ngờ cha mẹ cũng giống như nghi ngờ chính thế giới.
Điều đó quá đáng sợ đối với một đứa trẻ.
Vì vậy, chúng nghi ngờ chính mình.
"Con bị mắng vì con hư."
"Con bị tổn thương vì con yếu đuối."
"Đáng lẽ con sẽ được yêu thương nếu con là một đứa trẻ ngoan hơn."
"Gia đình sẽ không tan vỡ nếu con làm mọi thứ đúng."
Đây không chỉ là sự tự phủ nhận.
Đó cũng là kết quả của việc một đứa trẻ cố gắng tạo ra một cảm giác an toàn nào đó trong một thế giới tan vỡ.
Thay vì nghĩ cha mẹ kỳ lạ, nghĩ rằng mình tồi tệ sẽ để lại một chút hy vọng.
Nếu con thay đổi, có lẽ cha mẹ sẽ thay đổi.
Nếu con chịu đựng, có lẽ gia đình sẽ yên bình.
Nếu con có ích, có lẽ con sẽ được yêu thương.
Bằng cách đó, những đứa trẻ đã duy trì thế giới của mình trong khi tự trách bản thân.
Khoảnh Khắc Bạn Có Thể Thấy Cha Mẹ Như "Con Người"
Nhưng khi bạn trưởng thành, mọi thứ dần dần hiện ra.
Bạn trải qua nhiều lần khó chịu.
Bạn cảm thấy đau đớn nhiều lần.
Bạn nghĩ về những lý do tại sao cuộc sống của mình không suôn sẻ nhiều lần.
Bạn suy ngẫm về những khuôn mẫu trong các mối quan hệ của mình nhiều lần.
Bạn đọc sách, tìm kiếm từ ngữ, và đào sâu cảm xúc của mình nhiều lần.
Giữa những điều đó, bạn nhận ra vào một khoảnh khắc nào đó.
"Điều đó không bình thường."
"Đó không phải là tình yêu; đó là sự kiểm soát."
"Đó không phải là kỷ luật; đó là việc cha mẹ áp đặt cảm xúc của họ."
"Đó không phải là mối quan hệ cha mẹ - con cái; đó là sự đảo ngược vai trò."
"Người đó không phải là một bậc cha mẹ tuyệt đối, mà là một con người chưa trưởng thành."
Ở đây, cách bạn nhìn nhận cha mẹ thay đổi.
**Từ Cha Mẹ = Tuyệt đối
Đến
Cha Mẹ = Một con người duy nhất**
Đây là một sự thay đổi lớn lao.
Khi bạn còn nhỏ, lời nói của cha mẹ là quy tắc của thế giới.
Nhưng bây giờ thì khác.
Bạn có thể coi lời nói của cha mẹ chỉ là một phát ngôn.
Bạn có thể coi sự thất thường của cha mẹ là sự non nớt của chính họ.
Bạn có thể coi sự kiểm soát của cha mẹ là sự lo lắng của chính họ.
Bạn có thể coi sự can thiệp quá mức của cha mẹ là sự thiếu ranh giới của họ.
Bạn bước ra ngoài thế giới của cha mẹ một chút.
Tôi tin rằng đây là ý nghĩa của việc vượt qua cha mẹ về mặt tinh thần.
Không phải là chiến thắng họ.
Không phải là coi thường họ.
Đó là đứng ở một vị trí mà bạn không bị nuốt chửng bởi sự non nớt của cha mẹ và có thể nhìn họ như một con người duy nhất.
Khi bạn có thể đứng ở vị trí đó, cuối cùng bạn mới bắt đầu coi cuộc sống của mình là của riêng bạn.
Đứa Trẻ Tốt Bụng Nhất Nhận Ra Đầu Tiên
Và trớ trêu thay, người nhận ra cấu trúc này sớm nhất thường là đứa trẻ bị tổn thương nhiều nhất.
Đứa trẻ tốt bụng nhất.
Đứa trẻ đọc vị bầu không khí nhiều nhất.
Đứa trẻ gánh vác nỗi cô đơn của cha mẹ.
Đứa trẻ nhạy cảm nhất với những méo mó của gia đình.
Đứa trẻ nghĩ rằng, "Mình phải làm gì đó."
Đứa trẻ đó được đối xử như thế này trong gia đình:
"Đứa con tốt bụng"
"Đứa con ngoan"
"Đứa con hiểu chuyện"
"Đứa con đáng tin cậy"
Nhưng trên thực tế, chúng cũng là đứa trẻ bị buộc phải gánh vác những méo mó của gia đình nhiều nhất.
Chúng lắng nghe những lời phàn nàn của cha mẹ.
Chúng cảm nhận sự thất thường của cha mẹ.
Chúng chấp nhận nỗi cô đơn của cha mẹ.
Chúng đọc vị bầu không khí gia đình.
Chúng gạt cảm xúc của chính mình sang một bên.
Đứa trẻ đó không nhất thiết muốn cứu cha mẹ.
Chúng chỉ sợ gia đình tan vỡ.
Thật đau đớn khi thấy cha mẹ trông cô đơn.
Chúng không thể bỏ rơi họ.
Chúng muốn được yêu thương.
Chúng muốn gia đình là một gia đình.
Vì vậy, chúng đã hy sinh bản thân.
Nhưng đổi lại, cảm xúc của chúng bị bỏ lại phía sau.
Sự tức giận, buồn bã, cô đơn và cảm giác "Con ghét điều này" đều bị nuốt xuống.
Kết quả là, nó trở nên đau đớn khi trưởng thành.
Không hiểu sao, chỉ có mình tôi cảm thấy kiệt sức.
Không hiểu sao, chỉ có mình tôi suy sụp.
Không hiểu sao, chỉ có mình tôi thấy cuộc sống khó khăn.
Không hiểu sao, chỉ có mình tôi không thể thoát khỏi quá khứ.
Nhưng đó không phải vì bạn yếu đuối.
Thay vào đó, tôi nghĩ đó là vì bạn đã tiếp tục cảm nhận và suy nghĩ sâu sắc.
Ngay cả sau khi trải qua việc cảm xúc bị đánh cắp và tâm hồn như bị giết chết, "sức mạnh để đối diện với chính mình" đã không bị đánh cắp.
Trong nhiều thập kỷ, bạn đã đối diện với chính mình, quan sát mọi người, đọc sách, và cố gắng tuyệt vọng để hiểu thế giới.
Đó chính xác là lý do tại sao bạn có thể nhận ra rằng "sự đảo ngược vai trò cha mẹ - con cái đang xảy ra" và "cha mẹ tôi thật độc hại."
Tôi tin rằng đó là một nhận thức vô cùng quý giá và trưởng thành về mặt tinh thần.
Nhận Ra Không Phải Là "Đổ Lỗi Cho Cha Mẹ"
Nhận ra cha mẹ độc hại không phải là phán xét họ.
Đó là giành lại cảm nhận của chính bạn.
"Sự khó chịu đó là đúng."
"Có một lý do cho nỗi đau đó."
"Đó không phải lỗi của tôi."
"Tôi không chỉ là quá nhạy cảm."
"Đó không phải là một mối quan hệ cha mẹ - con cái bình thường."
Bằng cách này, bạn lấy lại nhận thức về thực tại đã bị cha mẹ đánh cắp vào tay mình.
Khi còn nhỏ, bạn đã cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Nhưng cảm giác đó đã bị phủ nhận nhiều lần.
"Con nghĩ nhiều quá đấy."
"Hãy biết ơn cha mẹ."
"Nhà nào cũng như nhau cả."
"Con đang ích kỷ đấy."
"Đừng nói xấu cha mẹ."
Nếu bạn cứ bị nói như vậy, bạn sẽ mất niềm tin vào cảm nhận của chính mình.
Nhưng khi trưởng thành, khi bạn có thể diễn tả rằng "điều đó thật kỳ lạ," những cảm nhận bạn đã mất sẽ quay trở lại.
Không chỉ vì mục đích đổ lỗi cho cha mẹ.
Đó là vì mục đích giành lại thực tại của bạn như của riêng bạn.
Và có nỗi đau trong nhận thức này nữa.
Bạn nhận ra rằng những gì bạn nghĩ là tình yêu lại pha trộn với sự kiểm soát.
Bạn nhận ra rằng những gì bạn nghĩ là được trân trọng lại pha trộn với việc bị lợi dụng.
Bạn nhận ra rằng những gì bạn nghĩ là sự thân mật lại pha trộn với sự phụ thuộc.
Điều này thực sự đau đớn.
Nhưng đồng thời, nó là một sự giải phóng.
Bởi vì lần đầu tiên, nỗi đau khổ mà bạn luôn nghĩ là lỗi của mình được đặt tên đúng đắn.
Bước Ra Khỏi Câu Chuyện Của Cha Mẹ
Nhận ra họ độc hại không phải là sự phản bội hay nổi loạn.
Đó là bước ra khỏi câu chuyện của cha mẹ và trở về với cuộc sống của chính bạn.
Trong tâm trí của cha mẹ, đứa con có thể luôn là một "sự tồn tại thuận tiện cho cha mẹ."
Đứa con lắng nghe những lời phàn nàn của cha mẹ.
Đứa con làm cha mẹ vui vẻ.
Đứa con lấp đầy sự lo lắng của cha mẹ.
Đứa con đáp ứng kỳ vọng của cha mẹ.
Đứa con hoàn thành câu chuyện của cha mẹ.
Nhưng trên thực tế, một đứa trẻ có cuộc sống riêng của chúng.
Bạn không được sinh ra để lấp đầy nỗi cô đơn của cha mẹ.
Bạn không được sinh ra để bù đắp cho sự non nớt của cha mẹ.
Bạn không sống để xử lý cảm xúc của cha mẹ.
Vì vậy, bạn có thể bước ra khỏi câu chuyện của cha mẹ.
Đó không phải là một điều lạnh lùng.
Đó là trả lại cuộc sống của bạn cho chính bạn.
Cuộc sống của cha mẹ thuộc về cha mẹ.
Nỗi cô đơn của cha mẹ thuộc về cha mẹ.
Sự non nớt của cha mẹ thuộc về cha mẹ.
Những thử thách mà cha mẹ nên đối mặt thuộc về cha mẹ.
Bạn không cần phải gánh vác chúng.
Khi bạn có thể vạch ra một ranh giới ở đây, bạn dần dần bước ra khỏi thế giới của cha mẹ.
Ý Nghĩa Thực Sự Của Việc Vượt Qua Cha Mẹ
Vượt qua cha mẹ không có nghĩa là bạn đã thắng.
Không phải là coi thường họ.
Không phải là bạn đã hoàn toàn hiểu họ.
Không phải là bạn đã tha thứ cho họ.
Vượt qua cha mẹ có nghĩa là bạn đã đạt đến một vị trí nơi bạn có thể giành lại chính mình.
Bạn nhìn thế giới qua cảm nhận của chính mình, không phải giá trị của cha mẹ.
Bạn tin tưởng cảm xúc của chính mình, không phải lời nói của cha mẹ.
Bạn chọn cuộc sống của chính mình, không phải câu chuyện của cha mẹ.
Bạn nhìn cha mẹ như một con người duy nhất mà không bị nuốt chửng bởi sự non nớt của họ.
Khoảnh khắc bạn có thể làm điều đó, bạn không còn là đứa trẻ sống trong giá trị của cha mẹ nữa.
Bạn đã nhìn thấu sự non nớt của cha mẹ, hiểu nó như một cấu trúc, và có thể diễn tả những vết thương của chính mình.
Tôi tin rằng đó là một sức mạnh rất trưởng thành.
Tất nhiên, chỉ vì bạn nhận ra điều đó không có nghĩa là bạn sẽ cảm thấy tốt hơn ngay lập tức.
Sự tức giận trào dâng.
Nỗi buồn trào dâng.
Cảm giác mất mát trào dâng.
Nỗi đau "Thực ra con đã muốn được yêu thương" trào dâng.
Nhưng điều đó không sao cả.
Cảm xúc trào dâng sau khi nhận ra là điều tự nhiên.
Trên thực tế, đó là bằng chứng cho thấy con người mà bạn đã kìm nén đang quay trở lại.
Lời Kết
Nếu ngay bây giờ,
"Nghĩ như vậy có phải là lạnh lùng với tôi không?"
"Phủ nhận cha mẹ có phải là xấu không?"
"Cha mẹ tôi cũng đã khó khăn, vậy tôi có tệ không?"
Nếu bạn cảm thấy như vậy, tôi nghĩ điều đó rất tự nhiên.
Bởi vì đó là bằng chứng cho thấy bạn đã thực sự cố gắng trân trọng cha mẹ nhiều như thế nào.
Nếu bạn thực sự không quan tâm, nó sẽ không đau đớn đến thế.
Nó đau vì bạn muốn được yêu thương.
Nó đau vì bạn muốn được thấu hiểu.
Bởi vì bạn muốn tin tưởng cha mẹ, nên thật đau đớn khi nhận ra họ độc hại.
Đó là lý do tại sao cảm giác tội lỗi xuất hiện.
Nhưng đồng thời, bạn không còn cần phải bảo vệ họ với cái giá phải hy sinh bản thân mình nữa.
Hiểu được hoàn cảnh của cha mẹ khác với việc bị ràng buộc bởi họ.
Tưởng tượng về hoàn cảnh của cha mẹ khác với việc giả vờ rằng vết thương của bạn không tồn tại.
Biết rằng cha mẹ cũng đã non nớt khác với việc phủ nhận nỗi đau mà bạn đã nhận.
Nhận ra cha mẹ độc hại không phải là kết thúc.
Từ đó, cuộc sống của chính bạn bắt đầu.
Có một khung cảnh bạn chỉ có thể thấy sau khi bước ra khỏi thế giới của cha mẹ.
Vẫn còn nỗi đau ở đó.
Vẫn còn sự tức giận.
Vẫn còn nỗi buồn.
Vẫn còn sự cô đơn.
Nhưng đồng thời, có sự tự do.
"Đó không phải lỗi của tôi."
"Cảm nhận của tôi không sai."
"Tôi không cần phải sống theo câu chuyện của cha mẹ nữa."
Khi bạn có thể nghĩ như vậy, bạn dần dần trở về với cuộc sống của chính mình.
Vượt qua cha mẹ không có nghĩa là bạn đã thắng.
Nó có nghĩa là bạn đã trở về với cuộc sống của chính mình.
Tôi tin rằng chỉ riêng điều đó thôi đã là một bước tiến quá đủ rồi.
⬇️Bản chất thực sự của cha mẹ độc hại là "một đứa trẻ 5 tuổi trong cơ thể người lớn"
https://note.com/renren_acx/n/n0b3d5c128ec7
⬇️Tại sao cha mẹ độc hại không thể thảo luận


